Đọc bài nay bên TRI ÂM CÁC, thấy "cuộc hành trình" của anh Phước với THƠ và với VÕ THỊ NHƯ MAI khá vui, chặng cuối anh em mình đã gặp nhau tại Tích Tường. Anh Phước đã rất xúc động, cứ ôm vai mình mà nói: "Vui lắm, quí lắm...anh em mình từ trang mạng và từ cuộc đời....." Mình kéo bài của anh về đây (Xin phép anh chỉ trích một đoạn thôi) và xen những hình ảnh mình "chộp" được trong ngày hội ngộ ra mắt tập thơ BÊN KIA TÍT TẮP ĐẠI DƯƠNG

Nguyễn Khắc Phước và Trần Bình tại Quảng Trị (Chiều 1/5/2011)

NKP và Lan Anh
BA NGÀY ĐI VỚI THƠ - Nguyễn Khắc Phước
Sáng 28/4/11 tôi xuống quán cà phê ở đường NT Minh Khai chở nhà báo Hồ Sĩ Bình lên đợi trước chùa Kỳ Viên (đường Lê Đình Lý, Đà Nẵng, gần nhà tôi) để đón xe cùng đi Quảng Ngãi với Như Mai, bắt đầu những ngày được gặp gở rất nhiều nhà thơ, mà người đầu tiên là Như Mai về từ nước Úc.
Trước đó khoảng hai tuần, Như Mai gọi từ Úc nhờ tôi thuê xe ngày 28/4/11 đi Quảng Ngãi thăm nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng và ngày 01/5/11 đi Quảng Trị ra mắt tập thơ thứ hai của chị: BÊN KIA TÍT TẮP ĐẠI DƯƠNG.
Tôi nói Như Mai an tâm vì việc này không khó vì tôi và bạn bè đã từng thuê xe đi chơi. Tôi nghĩ nên thuê xe của Chí bởi Chí là người quen biết với nhóm Nguyễn Hoàng Đà Nẵng chúng tôi. Xe chí khá tốt và Chí là một taì xế lớn tuổi cẩn thận, tính tình rất lịch sự dễ thương, luôn niềm nỡ tươi cười, ngoài ra, vóc dáng lại cao ráo đẹp trai. Tôi xin số của Chí từ chị nhóm trưởng Lê Thị Ba, sau đó gọi Chí mấy lần nhưng cậu ta không trả lời. Lại hỏi nhà Chí và biên sẵn một lá thư để gởi cho Chí phòng khi không gặp cậu ta. Tìm được nhà Chí ở đường Ngũ Hành Sơn. Vợ Chí làm chủ quán cà phê wifi, có sân rộng thoáng. Như dự kiến, tôi gởi lại thư cho vợ Chí, ghi rõ ý định thuê xe, lịch trình chuyến đi và số điện thoại của tôi để Chí liên hệ. Đợi mấy hôm không thấy Chí gọi, hóa ra đêm nào cậu ta cũng về muộn khi gia đình đã lên giường, sáng lại đi sớm nên không đọc được thư. Nghề tài xế cực thiệt. Biết được chuyện đó khi tôi trở lại nhà Chí, gặp vợ Chí lần hai và xin đúng số điện thoại của cậu ta để gọi (số của chị Ba cho tôi đã ghi lộn). Hai ngày đó em bận rồi anh ơi là câu trả lời của Chí làm tôi hơi thất vọng. Trên đường về nhà, tôi nhớ có mấy gia đình đồng hương Quảng Trị trong tổ dân phố thường thuê xe về quê, chắc họ biết xe nào tốt. Tôi nhờ anh Bảng, một đồng hương Quảng Trị kiếm giúp một xe bảy chỗ còn mới, tài xế lịch sự vì người thuê là một nhà thơ nhà giáo, và anh Bảng giúp tôi liên hệ được với anh Mãnh, mà sau này khi tiếp xúc với anh thì quả anh là một người quá ư lịch sự dễ thương. Tôi cẩn thận và dài dòng về chuyện thuê xe vì năm ngoái thầy Thanh nhờ tôi thuê xe 25 chỗ để đưa thầy cô và anh chị em về Quảng Trị dự họp mặt Nguyễn Hoàng đã gặp phải một chú tài không được như ý.
Tôi cho Mãnh số điện thoại của Như Mai để hai người điều đình với nhau về giá cả sau khi tôi đã cho Như Mai biết năm ngoái chúng tôi đi giá thế nào, còn năm này xăng lên thì chưa biết. Mãnh lịch sự gọi cho tôi nói anh có cần huê hồng gì không để em tính với khách hàng. Tôi nói không cần vì đây là gia đình người bạn nhà thơ, và tôi cũng tháp tùng trên xe.
Chiều 27/4/11, Như Mai gọi cho tôi từ sân bay Đà Lạt nói chồng em và Dani đi chuyến trước, em phải đi chuyến sau vì họ nói máy bay đã đủ 48 chỗ, mà em là hành khách thứ 49. Như Mai nói họ xin lỗi và chuyển em xuống Tân Sơn Nhất để bay từ đó ra Đà Nẵng. Khoảng 8 giờ anh ra sân bay Đà Nẵng đón em nhé vì em chưa bao giờ đến Đà Nẵng. Tôi nói quá dễ vì nhà tôi gần sân bay.
Chuyện máy bay hết chỗ nghe có vẻ kì cục nhưng là chuyện có thật. Khi gặp Như Mai ở sân bay Đà Nẵng, tôi nói hàng không Việt Nam bán thừa vé là chuyện hiếm có, chưa bao giờ xảy ra. Nói vậy cho Như Mai đỡ hoang mang chớ tôi chẳng biết mô tê gì về chuyện hàng không xứ mình. Như Maí nói tự dưng mình thành nhân vật quan trọng. Khi xuống sân bay Tân Sơn Nhất, có hướng dẫn viên cầm bảng tên Như Mai tiếp đón và hướng dẫn vào cổng đi Đà Nẵng.
Cũng phải nói thêm rằng tôi nhận ra Như Mai ngay trong dòng hành khách xuống sân. Đó là một phụ nữ nhỏ nhắn, đôi mắt long lanh, tự tin, có cái răng khểnh rất dễ thương, luôn điểm nụ cười tươi rói lạc quan trên môi và giọng Đà Lạt dịu dàng rất dễ mến.
(Đã từng có một răng khểnh khác làm tôi liêu xiêu một thời).
Nhận ra nhau ngay lần đầu gặp gở đó là đặc điểm của những người viết blog. Đặc điểm thứ hai là biết rõ tâm sự, niềm đam mê, sở trường, sở đoản của nhau hơn cả những người trong gia đình.
Tính đến việc đi thăm Nguyễn Ngọc Hưng thì phải có Hồ Sĩ Bình mới thành công vì Bình từng đến thăm và viết bài về Hưng. Rất may Bình đồng ý cùng đi mặc dù rất bận. Bình đề nghị ghé thăm và mời giám đốc Cảng Hàng không Chu Lai: nhà thơ-tiến sĩ Đinh Tấn Phước cùng đi thăm Hưng vì hai người này là bạn thơ cùng quê rất thân với nhau. Lần gặp anh trước tết, anh mời hai đứa tôi vào tôi vào Quảng Ngãi chơi và nói nửa thật nửa đùa rằng sẽ mở một trại nuôi kỳ nhông ở sân bay Chu Lai để hai đứa tôi vào giữ.
Anh Mãnh đón Bình và tôi, sau đó, đón Như Mai ở khách sạn Sandy Beach ở Non Nước và trực chỉ Quảng Ngãi.
Từ quốc lộ đi về phía tây chừng một cây số thì đến Cảng Hàng không Chu Lai. Phòng đợi của sân bay Chu Lai có lẻ là phòng đợi nhỏ bé, yên tĩnh và sạch sẻ nhất Việt Nam. Trên đường đi, có người muốn kiếm chỗ đi vệ sinh nhưng Mãnh nói đợi đến sân bay Chu Lai vì toilet ở đó thuộc vào hàng quốc tế và ít người đi. Và quả thật đúng như vậy.
Giám đốc Đinh Tấn Phước chở Hồ Sĩ Bình bằng xe riêng, dẫn chúng tôi đi đường mới dọc theo bờ biển. Dọc đường, đi đến đâu, tiến sĩ Phước cũng thuyết minh qua điện thoại di động cho tôi nghe, sau đó tôi thuyết minh lại cho Như Mai nghe. Chúng tôi đi qua công ty lắp ráp ô tô Trường Hải, khu du lịch Sa Huỳnh, nhà máy lọc dầu Dung Quất, và một nơi vắng vẻ nhưng nhiều đường mới mở gọi là thành phố công nghiệp Vạn Tường tương lai. Báo chí từng mô tả thành phố này sẽ nằm trên đồi núi tự nhiên nhưng chỉ thấy mặt đất bằng phẳng. Đến dòng Trà Giang thì anh dừng lại để chúng tôi ngắm con sông quê hương của nhà thơ Tế Hanh.
Đến thị xã Quảng Ngãi thì đã gần trưa. Mặc dù gần nhà nhưng tiến sĩ Phước không mời vào nhà mà mời đến một quán cơm trên phố và đãi chúng tôi một bữa cơm thật ngon miệng với những món đặc sản như canh chua cá lóc, thịt heo luộc kèm giá chua chắm mắm nhum, đọt bí đỏ chắm mắm, đặc biệt là món cá bống sông Trà kho mặn điểm ớt trái chín đỏ rất hợp khẩu vị người Quảng Trị như ba chúng tôi.
Nói đến đặc sản Quảng Ngãi người ta nghĩ ngay đến kẹo mạch nha, đường phổi vì hành khách thường được mời chào mỗi khi ngang qua tỉnh này chứ ít khi được ăn món cá bống sông Trà ngay trên đất Quảng Ngãi. Mời các bạn cùng đọc đoạn nói về đặc sản này từ trang quangngai.gov. (Tôi mắc nợ anh Bảo Cường kiểu trích dẫn này).
....
Bệnh bại liệt toàn thân làm ảnh hưởng tới sự lãng mạn và hoài bão của Nguyễn Ngọc Hưng. Không thể đi lại được, anh nằm trên giường, cố gắng kẹp bút trong những ngón tay co quắp để làm thơ. Sau hơn hai chục năm viết trên giường bệnh, anh đã cho ra đời gần chục tập thơ và giành được nhiều giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam, Báo Thiếu niên Tiền phong, tạp chí Tài hoa trẻ... và được tặng thưởng huy chương Vì sự nghiệp Văn học Nghệ thuật, giải thưởng quốc tế về thơ của người tàn tật...
Năm 1993, Nguyễn Ngọc Hưng được kết nạp vào Hội Văn Học Nghệ Thuật tỉnh Quảng Ngãi. Hiện anh đang sống tại thị trấn Chợ Chùa, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi.
Năm 2009, Nguyễn Ngọc Hưng được kết nạp vào Hội nhà văn Việt Nam.
Những dòng tiểu sử trên được trích từ vi.wikipedia.
Anh đã có hơn 10 tập thơ in riêng và vô số thơ in chung với những tác giả khác. Năm 2009, tập thơ “Những ca khúc trên cỏ” của anh được nhận giải B của Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam.
Trước khi sang định cư ở Úc, Như Mai được bạn tặng một tập thơ của Nguyễn Ngọc Hưng và cảm mến thơ anh từ đó.
Như Mai đã tìm thấy hình ảnh của bà ngoại mình qua bài “Một lần ru ngoại” mà Nguyễn Ngọc Hưng đã vắt cạn tâm can mình để viết về bà ngoại thân yêu với biết bao ngôn từ đầy ấn tượng và hình ảnh giàu cảm xúc.
Tôi thích nhất là những câu này:
(…)
Mỏi mòn như chiếc cối xay
Ngoại quay theo những vòng quay cuộc đời
Con về nhặt lá trầu rơi
Vàng lên nỗi nhớ bao lời hát ru
Rưng rưng từ phía xa mù
Như thầm vọng lại tiếng tu hú buồn
Còn không sợi tóc câu chuồn
Quả na cấp củm ngoại luồn tay con
Chùm mận chín trái xoài non
Để dành ai nữa héo hon sớm chiều
Rộng dài tấm áo thương yêu
Dù khi tơi tả giữ điều thơm tho
Quẩn quanh đồng vạc bãi cò
Mà “xương thịt” ngoại gởi cho trăm miền
(…)
Tình cảm trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng đằm thắm, diễn đạt bằng ngôn ngữ bóng bẩy, giàu hình ảnh gợi cảm, vần điệu chỉnh chu, êm ái. Mặc dù thân phận của Nguyễn Ngọc Hưng trớ trêu nhưng ít khi anh viết để than thở cho chính mình, không khóc than bi lụy. Người đọc luôn tìm thấy chính mình trong thơ của anh bởi anh không chỉ viết cho anh mà viết để sẻ chia, để nói dùm cho những người cùng tâm trạng. Một cánh hoa hồng nói hộ lời yêu thương, một bài thơ được người đọc chép lại để ngâm ngợi bởi nó diễn tả nỗi lòng của chính họ chớ không phải nỗi lòng của thi sĩ. Sứ mệnh, nếu có, của nhà văn, nhà thơ, theo tôi nghĩ, đơn giản chỉ là nói hộ cho người đời mà thôi. Đôi khi chỉ cần nói thật lòng mình cũng có thể giải bày cho tâm tư người khác như ai đó đã nói đi đến tận cùng đáy lòng mình sẽ bắt gặp nhân loại.
Sau khi hỏi thăm sức khỏe của nhà thơ và được tặng thơ, chúng tôi ra ngồi phòng khách để Như Mai ngồi lại thực hiện cuộc phỏng vấn của chị với nhà thơ.
Mở tập thơ “Những ca khúc trên cỏ” của Nguyễn Ngọc Hưng vừa mới tặng ở một trang bất kỳ kiểu bói Kiều, tôi bắt gặp ngay một bài lục bát giản dị nhưng đã nói hộ dùm biết bao người đang sống dật dờ của phận người bỏ quê lên phố.
MÁI QUÊ
Vạ gì cái vạc, cái nông
Mênh mông ruộng đồng bát ngát đồi nương
Bỏ quê lên phố lên phường
Vào sân chật chội, ra đường bụi bay…
Cũng hăm bốn tiếng một ngày
Xưa rời rộng thế mà nay ngặt nghèo
Chuông cửa réo, điện thoại reo
Qua qua lại lại hết vèo tháng năm
Xưa “làm ruộng ăn cơm nằm”
Giờ ăn cơm chạy quanh năm ngủ ngồi
Giữa cuồn cuộn sóng dạt trôi
Biết đâu bến lỡ bến bồi mà neo?
Không gà gáy chẳng chim kêu
Dầm phố mới biết phố nghèo hơn quê
Trông trăng chẳng thấy trăng về
Chờ gió gió cũng mãi mê phương nào
May còn trong giấc chiêm bao
Con chuồn ớt đậu cọc ao vẫy mình
Về thôi, bến nước sân đình
Mái quê muôn thuở ấm tình ra rơm!
24.03.2005
Nguyễn Ngọc Hưng
Hai câu đắt nhất trong bài thơ trên có lẻ là:
May còn trong giấc chiêm bao
Con chuồn ớt đậu cọc ao vẫy mình
Cám ơn Nguyễn Ngọc Hưng đã nói hộ dùm tôi nỗi lòng của một người bỏ quê lên tỉnh.
...
Chiều ngày 30/4/11, tài xế Mãnh đưa Như Mai, Dani (con trai 4 tuổi của Như Mai và Craig) và tôi về Quảng Trị để ngày hôm sau dự buổi ra mắt tập thơ thứ hai của Như Mai: BÊN KIA TÍT TẮP ĐẠI DƯƠNG.

Ảnh: Nhà thơ Võ Văn Hoa và cô giáo Như Lai .
Mặc dù nhà giáo nhà thơ Võ Văn Hoa và cô Lai đã đăng cai tổ chức nhưng sự hiện diện sớm của chị chứng tỏ chị là người có tinh thần trách nhiệm cao.
Nhà báo Hồ Sĩ Bình đã hứa đi cùng nhưng phút chót cáo lỗi vì bận.
Đến Huế trời đã tối. Chúng tôi ghé lại 130 Nguyễn Sinh Cung để rước nghệ sĩ – nhà thơ Bảo Cường. Rất may cho tôi được quen biết thêm một nhà thơ nữa.
Bảo Cường tên thật là Tôn Quốc Cường, quê làng Dương Hòa, tỉnh Thừa Thiên Huế. Dương Hòa là căn cứ địa cách mạng quan trọng trong hai cuộc kháng chiến. Năm nay anh gần 70 tuổi nhưng trông vẫn như đang độ 50.
Từ lúc lên xe cho đến Mỹ Chánh, anh kể về cuộc đời lắm gian truân của anh, từ lúc rời bỏ làng quê vùng núi nghèo xơ xác, tìm vào Sài Gòn năm 1964, cho đến những năm 1980. Từ làm thuê để chỉ có miếng ăn, bị bắt lính rồi trốn lính hai, ba đợt, bị cải tạo, được đưa vào học trường thanh niên xây dựng cuộc sống mới, đi làm rẫy, học nghề thợ bạc, vợ theo dõi anh vì tính ham vui nên cùng ra ngồi hè phố học nghề thợ bạc. Cũng nhờ đó mà cả hai vợ chồng đều rành nghề và nay đang làm chủ hơn hai tiệm vàng. Tuy nhiên, sở thích của anh là làm văn nghệ chớ không phải làm giàu nên mọi thứ anh đều giao cho vợ anh quản lý, một mình ngao du đi biểu diễn. Bất cứ nơi đâu có thơ, nơi ấy có Bảo Cường.
Nhờ sức khỏe tốt và “hậu phương” vững, 30 năm nay anh liên tục đi và thổi sáo, đi và ngâm thơ, đi và chơi trống, đi và biểu diễn hoặc tổ chức biểu diễn ca Huế, đi và làm CD, đến nỗi vài ba tháng anh không về nhà. Rãnh rổi, anh ngồi làm thơ, viết văn.
Anh đã có hàng trăm bài thơ viết về tình yêu đôi lứa, tình cảm gia đình, tình yêu quê hương xứ sở, yêu nhân loại… nhưng nhiều nhất vẫn là về Huế… trong đó rất nhiều bài đã được các nhạc sĩ phổ nhạc.
Về bút pháp thì ta hãy nghe Vũ Hạnh nói về thơ của anh: “Bảo Cường không đi tìm sự tân kỳ, không muốn làm ra dáng vẻ nghệ thuật… Thơ anh phong phú ý tình, rất cũ mà cũng rất mới, lãng mạn mà cũng hiện thực…Bảo Cường đã khiêm tốn nói rằng ‘chưa dám nghĩ đến nghệ thuật’ nhưng anh đã viết được những lời thơ rất đẹp”. (Theo Những Dặm Nhớ - Vũ Hạnh)
Tôi thích bài thơ sau đây vì nghệ thuật tả cảnh tả tình của anh mặc dù có vẻ cổ điển nhưng hết sức sinh động, gợi cảm.
HỒN QUÊ
Tha phương hơn nữa đời người
Chiếc thân cô lữ nhớ thời chân quê
Chiều đông heo may chớm về
Nằm nghe gió hú thương quê não lòng
Kể từ lạc bước phiêu sông
Hồn quê nung nấu bưởi bông sau hè
Hàng dừa rủ bóng bờ khe
Giàn bầu ru nắng trưa hè ve vang
Nón che nửa mảnh trăng vàng
Em khoe áo mới hội làng đầu năm
Bao mùa nước chảy âm thầm
Bao mùa xuân đến lỡ phần duyên em
Mẹ già tóc rối ưu phiền
Thương con lận đận hoa niên úa tàn
Quê ơi! Ta bỏ xóm làng
Lòng quê vẫn nhớ hai hang chè xanh
Thương mùa rơm rạ nắng hanh
Gái trai làng Hạ yến oanh hội mùa
Mong ngày dừng bước lãng du
Trở về quê mẹ lời ru ngọt ngào.
..............
NHỮNG HÌNH ẢNH HỘI NGỘ:

Võ Thị Như Mai và Trần Bình

Võ Thị Như Mai và nhà thơ nữ Lan Anh

Với nhà thơ - nhà giáo Võ Văn Hoa

Với bậc sinh thành.

Với bạn bè Quảng Trị.

Nghệ sĩ Bảo Cường và tác giả CÁI RỐN -Nguyễn Văn Đắc