THƠ ĐỀ DƯỚI ẢNH ÔNG TÀI TIẾN SĨ!

By Trần Bình

 alt

Nguyễn Viết Tài với mác học vị tiến sĩ đã tung tin hứa hẹn khả năng “chạy” suất vào làm việc tại ngành công an để lừa đảo 17 vụ với số tiền gần 2 tỉ đồng.   (Theo báo: Lao động)

          TB có thơ rằng:

Có bằng Tiến ĩ hẵn noi

Sáu mươi ba tuổi - trót đời công danh

Là dân trí thức Hà Thành

Được như ông  cũng đã hoành tráng ghê

Sao còn dỡ thói u mê

Láo lường ăn bẩn theo bề hạ lưu?

Ngày đêm tính kế sắp mưu

Lừa đảo thiên hạ - một chiêu cướp càn

Đồng tiền mờ mắt đáy tham

Tiến không còn sĩ gảy hàm rụng râu.

 

More...

KHÁCH ĐẾN CHƠI NHÀ

By Trần Bình

KHÁCH QUÍ.

      Buổi sáng; đang ở vườn Cao su nhà thơ Võ Văn Hoa  gọi điện bảo rằng có mấy anh em chuẩn bị ghé thăm nhà.

      Khách quí đến nhưng ngặt nỗi bà xã đi vắng rứa là một mình loay hoay bếp núc vậy mà lại hay lần đầu tiên mình thực hành làm một nồi lẫu cá Trê nhanh như đầu bếp chánh hiệu thực khách ai cũng khen ngon (có thể không ngon cũng nên khen…he he)

      Mấy anh em khai mào bằng ly rượu nhớ và nhắc đến Đạo sĩ - thi sĩ Võ Thìn sau đó là Huđa và thơ. Cuộc gặp mặt diễn ra tại phòng khách đơn sơ của nhà Trần Bình kéo dài hết cả buổi trưa trong một không khí ấm tình bạn hữu.

      alt

            Khách đến từ Hải Lăng và Thị xã Quảng Tri: Nhà thơ Võ Văn Hoa (bìa trái) nhà giáo Lê Văn Minh anh Quang Anh Tuấn Anh.

      alt

       Anh Võ Văn An từ Nông trường 74

     alt

         Bà xã của chủ nhà cũng vừa kịp về

     alt

        Tặng sách và đọc Thơ.

       

    

 

More...

YÊU TINH THÚ TỘI GIẾT CHỒNG

By Trần Bình



             

Có một nhà báo mắc nạn

Ngay trong ngôi nhà của mình

Cái ác tột cùng bi thảm

Nấp sau khuôn mặt yêu tinh.


Kẻ thù lại không ai khác

Chính là cô vợ hiền xinh

Trời ơi! làm sao cảnh giác

Một giây dứt tiếng đoạn tình


Hỏi trời cao xanh thấu nỗi

Đàn bà mấy kẻ... XĂM MÌNH?

  

VỢ NHÀ BÁO HOÀNG HÙNG THÚ TỘI GIẾT CHỒNG 

Nguồn tin từ cơ quan điều tra cho biết vào khoảng 22 giờ tối qua 20.2 bà Trần Thúy Liễu (ảnh) vợ nhà báo Lê Hoàng Hùng đã nhờ người quen đưa đến Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Long An để tự thú về hành vi giết chồng.


Hiện bà Liễu đã bị tạm giữ để lấy lời khai. Chưa rõ bà Liễu là thủ phạm hay còn có kẻ đồng phạm.

Như Thanh Niên đã thông tin vào khoảng 1 giờ sáng ngày 19.1 trong lúc đang ngủ trong phòng tại nhà riêng ở khu dân cư Đại Dương (phường 6 TP Tân An) nhà báo Lê Hoàng Hùng bất ngờ bị đổ xăng đốt. Sau khi được đưa đi cấp cứu và điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM) 10 ngày sau ông Hùng đã mất vì vết bỏng quá nặng.

Ngay sau khi vụ án xảy ra cơ quan điều tra xác định có kẻ đã tạo hiện trường giả và bà Liễu được xác định là nghi can số một. Tuy nhiên trong suốt thời gian gần 3 tuần bị cơ quan điều tra triệu tập để lấy lời khai từ trước tết Nguyên đán đến nay bà Liễu luôn phủ nhận và cho rằng mình là người ngoại phạm không hề liên quan gì đến cái chết của chồng. Thậm chí trả lời trên một số tờ báo bà Liễu còn thề thốt và dọa sẽ... tính sổ với báo chí đã thông tin về nghi án giết chồng.
                                                                                                                                   
Hoàng Phương
Nguòn: Thanhnien Online

 

                         

More...

HÌNH ẢNH VỀ LỄ MỪNG THỌ BÁC LÊ VĂN HOAN

By Trần Bình

      
             Đọc tập thơ "Một thời để nhớ"  đọc tập hồi ký "Đất Quê hương" và thường tiếp xúc chứng kiến những việc ông làm; có lần tôi đã phát biểu rất nghiêm túc với ông rằng: Bác Lê văn Hoan là một người rất hiếm một nhân cách lớn bởi những gì mà Bác đã cống hiến cho cuộc đời
 





 

  
  
  
  
     
  
  
  
  
   
   
   
   
   
   


   

More...

HỒI ỨC NẰM VÙNG

By Trần Bình

     
               


           Nhà thơ Trương Thành (Lê văn Hoan) bước vào tuổi 80. 
     Tối hôm nay(19/2.2011) tại khách sạn Hửu Nghị - thành phố Đông Hà Hội VHNT tỉnh cùng với thân hửu và gia đình sẽ tổ chức đêm Thơ-nhạc mừng Thọ bác Hoan.
          Nhân dịp này chủ bút tiengdantalu.vnweblogs.com xin gởi tới Bác Hoan lời chúc mừng trân trọng và xin giới thiệu bài viết của nhà báo lão thành Phan Quang về cuốn hồi ký nặng nghĩa tình của ông: ĐẤT QUÊ HƯƠNG!

          HỒI ỨC NẰM VÙNG
      
       

      Ông năm nay vào tuổi 80. Tên ông là Lê Văn Hoan. Mười sáu tuổi vào dân quân rồi bộ đội. Đảng viên khi chưa đủ tuổi 18. Hoạt động ở vùng tạm bị chiếm tỉnh Quảng Trị từ đầu năm 1947. Tháng 7/1954 thi hành Hiệp định Genève bộ đội cán bộ ta ở phía Nam vĩ tuyến 17 tập kết ra Bắc. Ông được phân công ở lại "sinh sống làm ăn như mọi người dân bình thường". Và ông đã ở lại đã công tác suốt 30 năm từ 1954 cho đến khi nước nhà thống nhất. Ba mươi năm bám trụ dải đất hẹp miền Trung trừ mấy lần được cấp trên ra miền Bắc học tập chữa bệnh ngắn hạn.

      Quá nhiều người ở làng quê ông biết mặt thuộc họ tên gia đình tung tích Việt cộng Lê Văn Hoan tên thật là Lê Đình Mỵ. Ông bị đối phương săn lùng dữ dội ngay từ đợt tố công đợt 1. Tỉnh Quảng Trị phần từ phía Nam sông Bến Hải trở vào đến sông Mỹ Chánh năm 1954 có 8400 đảng viên ở lại sinh sống với gia đình. Sau hai năm đến cuối 1956 còn lại 506 người kể cả đồng bằng và vùng núi. 7900 đồng chí đã hy sinh hoặc bị bị bắt bớ đày ải vào các nhà tù. Năm 1958 Lê Văn Hoan được điều về huyện Hải Lăng làm Phó bí thư thì cơ quan huyện ủy lúc này chỉ còn lại bí thư và mỗi một huyện ủy viên.

      Cộng thêm bom đạn chiến tranh ở mặt đất và từ trên không kể cả bom ném từ máy bay B52 của Mỹ. Tháng 8 năm 1965 tỉnh Quảng Trị họp đại hội tại Ba Lòng chiến khu cũ thời chống Pháp. Ngày 13-8-1965 Mỹ cho máy bay B52 ném bom rải thảm. Bom rơi xuống sông "cá chết trắng cả khúc sông trôi theo dòng về xuôi" (tr. 190 Hồi ký Đất quê hương Nxb Thuận Hóa 2009). Ông được bầu vào tỉnh ủy trở về địa bàn của mình làm Bí thư thị xã.

      Lê Văn Hoan viết: "Sống và chết chết và sống đã trở thành quen thuộc với chúng tôi. Chúng tôi xem thường cái chết và đã quên nó đi bất cần nghĩ đến. Sống thì công tác hoạt động và chết cũng vậy thôi đồng đội chết nhiều rồi đồng chí đồng bào đã chết quá nhiều rồi. Bây giờ đến lượt anh có sao đâu. Tất nhiên mỗi lần có đồng đội hy sinh cũng làm cho bản than tôi chùng lại nỗi buồn như đám mây đen qua bầu trời. Những rồi công việc và cuộc sống lại cuốn hút đi...".

      Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy may mắn sao ông vẫn lành lặn cho đến ngày hòa bình. Ông bảo tại số mình gặp may nhiều lằn "trúng số độc đắc" thoát chết gang tấc trong khi đồng đội hy sinh cùng lúc. Tuy nhiên cái bí quyết giúp ông tồn tại là bám chắc vào dân. Ông khẳng định: Sống trong và hoạt động trong lòng địch phải bám vào dân càng ở sát nơi trọng yếu của địch chúng càng ít ngờ ta càng có nhiều cơ may không bị lộ thoát chết để làm việc. Đó là bài học sống còn của Lê Văn Hoan.

      Cuốn Hồi ký này không nằm kể lể công lao những đóng góp đương nhiên không đến nỗi quá nhỏ bé của một cán bộ suốt đời lăn lộn với phong trào. Nó chủ yếu tôn vinh và tạ ơn sâu của đồng bào liệt sĩ ân nhân đã cưu mang đùm bọc cán bộ "cảm ơn bạn hữu đồng đội đã gánh chịu hy sinh mất mát cho tôi được sống đến ngày hôm nay" - ông viết từ những dòng đầu. Và quả là ông không hề quên một ai trong tổng số 69 gia đình cơ sở đã nuôi sống và tận tình giúp đỡ ông trong 30 năm. Họ mở rộng vòng tay cưu mang cán bộ trong khi cầm chắc rồi mình sẽ mang tai họa gánh chịu tra tấn tù đày tan cửa nát nhà thậm chí cái chết nếu chẳng may bị lộ.

      Tác giả rành rọt kể nhiều kỷ niệm. Ông nhớ kỹ bởi ông không quên ơn ai. Sau ngày thắng lợi ông nhiều lần tìm về chốn cũ thăm người còn thắp nén hương tưởng người quá cố. "Đó là gia đình bà Trần Thùy gọi là Dật ở thôn Đại Nại ngay từ năm 1954 hiệp định ký chưa ráo mực kẻ thù đã trở mặt phá hoại. Tôi bị săn lùng. Gia đình bác Dật đã mở rộng tấm lòng đón tôi dành cho tôi những gì quý báu nhất từ lậm (lẫm) lúa cái sạp đựng đồ đạc... Bác đã phá cái lậm làm thành hai ngăn cho tôi có nơi ở an toàn. Đâu chỉ đơn thuần trốn tránh mà đi về thất thường cơn ăn nước uống và trăm sự phiền hà..." (tr. 139).

      Đó là chị Mãn và đứa con trai 11 tuổi ở xóm Rôộc bờ sông Vĩnh Định làng Nại Cữu. Một người đàn bà góa làm nghề bán cá tươi ở chợ. Sáng tinh mơ chị mang quang gánh từ về mạn biển chờ mua cá của ngư dân vừa đánh bắt rồi hối hả gánh chạy về chợ Sãi (nay thuộc thị xã Quảng Trị) bán. Ngày nào cũng như ngày nào chị chạy bộ 30km gánh cá trên vai. Chị là "đường dây" của thị ủy: "Chị đào hầm trong vườn nhà nuôi chúng tôi nhiều khi đến năm người lo ăn ngày hai bữa. Và đứa con trai được chị dạy bảo làm tai mắt cho mẹ... Cho đến khi hầm bí mật bị lộ chị Mãn bị an ninh ngụy bắt đánh đập tra tấn hết sức dã man mà không khai cứ một mực tôi đâu có biết. Nhưng cái hầm sờ sờ ra đó. Chị vẫn khăng khăng: "Họ ở họ đi tôi đâu có hay. Gà gáy tôi đã về biển mua cá chạy lên chợ bán đến tối mới về. Nấu cơm cho con ăn xong là ngủ. Một năm 12 tháng mỗi tháng 30 ngày tôi làm như vậy..." (tr. 140). Nhờ đức kiên trung của người phụ nữ lần ấy cán bộ thị ủy không ai bị bắt.

      Đó là người đàn bà ngoan đạo ở "thánh địa La Vang" nổi tiếng của đồng bào công giáo. Bà xuất hiện như vị thánh cứu tinh khi mạng sống cán bộ ngàn cân treo sợ tóc: giữa ban ngày gặp địch đi lùng. Bà bảo cán bộ vô ngay trong nhà. Nhà trống trơ chỉ có đứa con trai nhỏ mắc chứng thiểu năng trí tuệ. "Vô ngay nơi thờ Chúa mà ngồi. Lời nói bà chẳng khác mệnh lệnh. Tôi chui vào dưới bàn có phủ tấm khăn đã cũ. Bà đội nón đi ra ngang qua trước mặt bọn lính như thể đi làm việc đồng áng ngày thường..." Sau này qua cơ sở ông mới biết họ tên đầy đủ của bà là Trần Thị Hiệp. Một người đàn bà bất hạnh chồng chết đã lâu nghèo khó con cái ốm đau "đã mở rộng tấm lòng che chở một cán bộ không hề quen biết". Bà còn dặn: "Chú về công tác vùng này đến nhà tôi đơn sơ vậy mà an toàn".

      Nhưng rồi nhà bà Hiệp cũng bị lộ. Ông sang một sơ sở khác ở xóm Phường Sắn (xã Hải Phú ngày nay) cũng chỉ cách nhà thờ La Vang chừng 500 mét...

      Tháng 10 năm 1959 Ngô Đình Diệm ban bố Luật 10/59 "đặt cộng sản ra ngoài vòng pháp luật" Lê Văn Hoan sống ở thôn Long Hưng sát thị xã Quảng Trị nhà chị Văn Thị Kiếm. Chị Kiếm có anh trai chị gái tập kết ra Bắc đồng thời có một người anh khác đang là sĩ quan quân đội Sài Gòn. Nhà chỉ có hai cha con. Một lần chị hỏi: Anh có cần gặp mẹ chị giúp cho. Ngày mai ông cụ đến nhà bà con ăn giỗ cả ngày. Chị sẽ nhắn bà mẹ Lê Văn Hoan nói đến chị cho vay ít lúa. Nhà bà quanh năm nghèo thiếu cảnh tòn ten trên vai cây đòn gánh cùng hai cái thúng rỗng đi vay tạm lúa bà con quen biết là chuyện quá bình thường chẳng ai để ý. Đã bốn năm mẹ con không gặp nhau. Nhìn thấy con trai chui lủi xác xơ quá bà mủi lòng. Trước khi chia tay bà dặn: "Nếu có khổ cực quá không chịu đựng nổi thì xin cấp trên cho ra Bắc chớ có về đầu hàng nghe con!". Lời mẹ dặn ông ghi nhớ suốt đời.

      Cứ vậy Lê Văn Hoan... hồi ký. Câu chuyện nào cũng có nhiều tình tiết làm người đọc xúc động đến khó cầm nước mắt. Nhưng nếu quá miên man có lẽ tôi đến phải chép lại hơn nửa cuốn sách dày 300 trang cho bài báo này. Vậy mà dường như vẫn sợ mình còn bỏ sót một ai tác giả dành chương cuối "liệt kê" tên tuổi gia đình con cái ai còn ai mất của 69 cơ sở đã cưu mang ông. Nhiều người được phong Bà mẹ anh hùng Gia đình có công nhưng có nhiều người hy sinh trước khi kịp hưởng chút tưởng lệ nào của nhà nước. Hoàn cảnh không ít gia đình vẫn khó khăn thiếu thốn. Ông trầm ngâm nhớ lại câu nói của Lênin: "Hãy cho người nông dân một pút lúa mì còn hơn tặng họ cái bằng khen".

      Một lần ông về thăm lại một cơ sở ở thôn An Tiêm (huyện Triệu Phong) có mấy con đi tập kết: bác Đoàn Phong và vợ là Phan Thị Lều. Hai bác đã qua đời. Ngôi nhà cũ của bác nay là con đập thủy lợi. Lê Văn Hoan chỉ còn biết cúi đầu tưởng niệm: "Thưa hai bác kính mến... Hai bác đã trọn đời vì đất nước cho đến ngày đất nước hoàn toàn tự do thì hai bác không còn nữa. Hai bác chưa được hưởng một chế độ chính sách gì mà phải ra hai bác ngàn lần xứng đáng được hưởng. Lê Văn Hoan là con cúi đầu trước vong hồn hai bác xin lạy tạ tấm lòng hai bác xin ghi lòng tạc dạ các gia đình đã che chở và nuôi giấu con... Xin tạ ơn sông núi quê hương trường tồn cùng đất nước Việt Nam kính yêu".

      Cuốn Hồi ký Đất quê hương kết thúc ở đây.

      Sẽ thiếu sót nếu không giới thiệu đôi lời về tác giả. Lê Văn Hoan không phải là người bi lụy. Ông suốt đời lạc quan. Không có tính chất ấy làm sao tồn tại qua nổi những ngày gian khổ tận cùng. Đã đành công tác trong lòng địch dựa vào dân liên lạc với nhau qua hòm thư bí mật chỉ có người gửi và người nhận biết mà thôi tuy vậy vẫn không thể thiếu cái hầm bí mật. Anh đã đào nhiều hầm mỗi hầm một kiểu và đặt tên cho mỗi loại. "Nhà lộng gió" là hầm đào gần bến sông tốt nhất là nơi có bụi cây sum suê tỏa bóng chỉ riêng mình biết với mình. "Mùa hè ngủ hầm này mát rượi. Chỉ cần một túi nylông đựng nước uống cùng một mo cơm muối hay mấy củ sắn khoai có thể yên chí ngủ cho lại sức" (tr. 134). "Lầu hai tầng" cũng đào ở bờ sông nhưng muốn vào phải lặn xuống nước chui vào rồi mới ngoi lên chỗ khô ráo. "Lầu vạn thuở" là các miếu thờ thành hoàng. Miếu không phải đền. Có nghĩa là thấp nhỏ chỉ mỗi một cửa hẹp ra vào thường xuyên buông tấm sáo tre ba bề còn lại là tường. Lầu vạn thuở an toàn bởi mọi người nghĩ chẳng ai dại gì trốn ở đây nhỡ bị phát hiện thì không có lối thoát thân. "Lầu" chật chội chỉ có thể ngồi khom lưng co ro trên bàn thờ. Từ đây nghe rõ tiếng địch tra khảo đồng bào tìm Việt cộng nằm vùng đau đứt ruột tuy nhiên vào ngày rằm mùng một đôi khi được hưởng lộc thần...

      Ông là người yêu đời. Tôi còn nhớ bốn câu thơ Tết (không có trong hồi ký) ông làm vào những ngày gian khổ nhất khi một mình chui lủi rừng xanh:

Tết đến ai ai cũng chơi hoa

Thì ta cũng đủ thiếu chi mà

Hoa rừng nở thắm một trời núi

Thích thú còn hơn cắm lọ nhà.

      Năm 1972 "mùa hè đỏ lửa" ta giải phóng toàn tỉnh Quảng Trị. Quân đội Sài Gòn phản công tái chiếm thị xã. Cuộc chiến đấu giữ Thành cổ diễn ra 81 ngày đêm vô cùng ác liệt. Trung tướng Sùng Lãm nguyên Tư lệnh Sư đoàn 320B người chỉ huy tại chỗ sau này nhớ lại: "Bí thư Huyện ủy Lê Văn Hoan luôn có mặt ở những nơi nóng bỏng sát cơ sở động viên phối hợp giúp đỡ bộ đội chiến đấu..." (Hồi ký Khúc tráng ca thành cổ Nxb Văn hóa Thông tin 2008).

Đất nước thống nhất ông Lê Văn Hoan đảm nhận nhiều trọng trách. Được bầu làm Đại biểu Quốc hội hai khóa Chủ tịch Ủy ban Mặt trận tỉnh Ủy viên Đoàn Chủ tịch Trung ương Mặt trận Tổ quốc nhiều nhiệm kỳ... Có lần cấp trên gặp định giao cho ông trách nhiệm đứng đầu một cơ quan trực thuộc Chính phủ. Để khước từ ông giải trình trực tiếp với Ủy viên Bộ Chính trị Trưởng ban Tổ chức Trung ương: "Thưa anh tôi thiết nghĩ đất nước đòi hỏi chúng ta mau chóng đổi mới. (Cương vị ấy) anh nên chọn người có học hàm học vị cao thông thạo ngoại ngữ. Tôi văn hóa thấp ngoại ngữ gần như mù tịt chỉ có nhiệt tình thôi không đủ...".

      Nghỉ hưu tại địa phương Lê Văn Hoan lao vào công việc từ thiện. Ông dốc sức lực còn lại của tuổi già mong góp phần làm vợi bớt nỗi đau của đồng bào bất hạnh đang gánh chịu hậu quả chiến tranh: chất độc da cam con cháu bị di họa thương tật bệnh khó chữa nghèo thiếu... Báo Tuổi trẻ xuất bản ở thành phố Hồ Chí Minh tại một số ra gần đây dành cả trang báo đăng bài và ảnh của phóng viên kể chuyện "Ông Hoan từ thiện"./.

                                                     Phan Quang

More...

HÔM QUA LÀ NGÀY CỦA THƠ

By Trần Bình

NGÀY CỦA THƠ


QT) - Hôm qua 17/2/2011 nhằm ngày Rằm tháng Giêng năm Tân Mão Hội VHNT Quảng Trị phối hợp với Bộ CHQS tỉnh tổ chức Ngày thơ Việt Nam lần thứ 9- năm 2011.
 
Đại diện lãnh đạo Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Sở VH-TT&DL Sở TT-TT Bộ CHQS tỉnh Trường CĐSP Quảng Trị cùng đông đảo cán bộ chiến sĩ sinh viên và các nhà thơ những người yêu thơ đã đến dự. 

Ngày thơ Việt Nam 2011 là một trong những hoạt động mừng Đảng mừng Xuân chào mừng thành công Đại hội Đảng các cấp được Hội VHNT tỉnh tổ chức với nhiều nội dung phong phú hấp dẫn. 

Bên cạnh chương trình đọc thơ ngâm thơ giới thiệu những sáng tác của các tác giả thơ: Phan Văn Quang Hoài Quang Phương Cao Hạnh Hoàng Tấn Trung Đậu Trung Thành Nguyễn Văn Dùng Lê Bá Tạo Lê Như Tâm Võ Văn Hoa... còn có các tiết mục giao lưu với cán bộ chiến sĩ Bộ CHQS tỉnh sinh viên Trường CĐSP Quảng Trị như hát nhạc thi phổ nhạc thơ. 

Đây là ngày hội tôn vinh những thành tựu thi ca Việt Nam và tôn vinh những đóng góp của các nhà thơ trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc đưa cái hay cái đẹp của thi ca đến với công chúng. 
     
                                                                         N.T.H




       Ngày thơ Việt Nam tại Đông hà.



          Đem Thơ về ghép nhạc.



  Trái sang: Nhà thơ Võ văn Luyến Nữ sĩ Trương Lan Anh Nhà thơ Võ Văn Hoa và Trần Bình




    Nhà Văn Văn Xương với "tác phẩm mới trình làng" trong ngày Thơ : BÚP LỬA"



  Thi sĩ sinh ra đã là cái giống Đa tình: Nhà thơ Hồ Chư đang "nịnh" ... Kim Ngọc (Hoa mượn)



    Bìa phải: Nhà thơ Hoài Quang Phương chúc Xuân




       Phương Linh ; con chim sơn ca của Văn phòng Hội



       Nhà thơ Trần Đình Thành (bìa phải) với BÚP LỬA của Văn Xương




   Vân - Kỳ : "cặp đôi ăn ảnh" - Họ sinh ra để cho nhau để ngâm thơ và hát dân ca ...


    
           Trần Bình chụp ảnh với Hồ Chư ( Nhà thơ ni nhảy "đít-cô"đại tài! he he...)


 
         Những "nét cười" làm cho người ta không biết mình già.



              Chiếu thơ



   
          Hôm nay là "ngày của chúng mình" mà.

    
                   
                 Lơ ngơ dại khờ một chút có sao: Chúng ta cùng hát đồng ca!
    
    
         
           Nhà phê bình Bùi Như Hải với nhà thơ Hồ Chư

      

             Ông Hoàng đến khi cũng phải "đọa": Nhà thơ HTT say rùi!

      
        


        

                Thôi thôi ... Chúng mình chia tay
             Mình về nhớ mãi hôm nay nhé mình. 

More...

NGÀY CUỐI NĂM ...AN LẠC.

By Trần Bình


       

NGÀY CUỐI NĂM ở AN LẠC THÔN

                                       Quí tặng : Dượng C.

     
      Nhiều nhà vườn ở An LạcTết năm nay Hoa không nở kịp Tết


Con ngược Đông Hà về thăm dượng

Lạnh cóng bàn tay rét cận ngày

An Lạc mấy vườn Bông trổ muộn.

Tết đến ngoài kia mà chẵng hay


Có những cành Mưng không phát lộc

Vườn nhà thất bát bởi mưa ngâm

Hoa tết mấy loài không nở kịp

Như là Trời Đất chẵng bừng Xuân


Con về phụ dương dăm ba bữa

Mang cả lên xe đến chợ làng

Một ngày An lạc no tròn mắt

Thắm đẫm màu Hoa và sắc hương



Mấy chậu Cúc vàng phơi áo mới

Cuối ngày sắp sẵn hết ra sân

Dượng bảo năm nay Hoa có giá

Tiếc nỗi mười mươi được một phần.


Chuẩn bị Tết xuân từ năm ngoái

Vui buồn theo nhịp thở chồi non

Những nụ ấp iu cành chớm búp

Chăm chút tỷ tăn cho mấy ngày.



Năm nay Đông giá dài hơn chút

Dân xứ làng Hoa bận rộn thêm

Nghề Hoa cũng phải công phu lắm

Được mất đem so cùng rủi hên!


Thôi thì đã tết Hoa theo tết

An Lạc rực lên ngày cuối năm

May mắn mấy ngày qua đợt rét

Dượng cười: Công bỏ chút cho Xuân!


                Làng Hoa  An Lạc - Chiều Ba mươi

                        Viết lại: Mồng mười Tân Mão.

More...

VALENTINE ....VA LUNG TUNG.

By Trần Bình

MỘT CHÚT...VALEN TINE.

Cái lạnh tê cóng ngày đầu năm*

Em chở Xuân về đêm gió cứa

Valentine còn ấp ủ hương

Nghe Tết nồng nàn qua lối cỏ


Nụ hôn ngọt ngào và ngất ngây

Hồng hoa muôn ngàn hương sắc nở

Đêm nay Trời không cho phong thanh

Ta cuộn tròn chăn ôm nhịp thở


Valentine kìa em valentine

Những cặp tình nhân về trú ngụ

Trái tim say giấc mơ Hoàng quân

Trời lạnh sá chi đêm đốt lửa.


Valentine kìa em valentine

Ta tiếc tuổi mình không trẻ nữa

Thèm chút ngày xưa va... lung tung

Vui buồn nghiêng ly ngồi cụng vợ

             (Ghi nhanh ngày Tình nhân)
                             14/2 Tân Mão
* Ngày 14/2 năm nay trời lại trở rét sau chuổi ngày Xuân rất đẹp.


More...

"BẤT NGỜ" ...GẶP GỞ NHÀ THƠ

By Trần Bình

 

"BẤT NGỜ" GẶP GỞ NHÀ THƠ

                                             "Bất ngờ gió dấu làn môi

                                              Bất ngờ mây

                                                       để cho tôi sững sờ..."
                                                                   (BTB)


            Nhà thơ Bành Thanh Bần và nhà văn Vũ Đảm trên chuyến hành trình du Xuân Tân Mão đã "bất ngờ" dừng chân nghĩ đêm tại Đông Hà.

            Nhận thông tin qua điện thoại tôi chờ  các anh đến gần 10 giờ tối tại bến xe Đông Hà (Tôi đã liên hệ trước chổ để các anh chị nghĩ). Gặp nhau  đưa nhau ra khu vực gần cầu ĐH ăn cháo Gà vì lúc này hàng quán phần đa đã đóng cữa.Thêm một bất ngờ nữa: trong đoàn  có nữ thi sĩ mà tôi rất yêu thơ chị: Lử Thu Hằng



            Tôi cùng vợ chồng nhà thơ Đậu Trung Thành đã tổ chức tiếp đón các vị khách quí ngay tại khách sạn Thành Đô. Một giờ đồng hồ gặp nhau ngắn ngủi với hương vị Tết còn rưng men các anh chị đưa vào từ miền Bắc. Chúng tôi chúc tết nhau uống rượu và đọc thơ ngay tại tiền sảnh khách sạn...



           Những bất ngờ nối tiếp ...

           Đầu tiên là chuyện nhà thơ Đậu Trung Thành chất dọng  khản đặc vì phải làm công tác tổ chức Thơ  Mừng Đất nước vào Xuân của Câu lạc bộ Sông Hiếu  cả buổi chiều khi biết tôi ở lại Đông Hà  đợi đón các nhà thơ Hà Nội mặc dù mệt anh cũng đã thuyết phục bà xã  cùng đến chung vui. Ở đây anh "bất ngờ" cho thấy khả năng làm thơ "nịnh vợ" cực giỏi của mình vừa đọc thơ anh vừa đưa tay vuốt tóc chị Xuân ... Khiến cho...

         Nữ Thi sĩ Lữ Thu Hằng ...xúc động mạnh mẽ chị bất ngờ cất  lên trong trẻo bằng cái chất dọng Hà Nội mượt mà:

" Em ngồi hong mái tóc mây
Gỡ từng sợi một
Gỡ ngày tháng qua
Sợi này óng chuốt nuột nà
Hương thơm tự buổi xanh xa ướp vào
Sợi này gầy mỏng hanh hao
Bão giông cuộc sống thưở nào đi qua
Sợi này mềm mại thướt tha
Tóc thề xưa...
dễ chi mà nguôi quên
Nhặt dăm sợi úa dưới thềm
Thổi đi cát bụi...
nâng trên tay gầy "

....      
 Và "Tự họa" mình:

                      " Ngập ngừng cầm bút vẽ mình

                                      Vẽ chi ?

vẽ dáng ?

vẽ hình ?

vẽ tâm ?

Vẽ được không ?

những âm thầm

                               những trăn trở

                        những lặng câm kiếp người..."

          Trần Bình cũng "bất ngờ" nhớ thơ để trình bày lưu loát

                      "Hò ơ...Em ở nơi mô

                Đò xưa biết có đợi chờ người sang"

     
       Trần Bình và nhà thơ Đậu Trung Thành lai rai ngồi chờ các văn nhân đến từ Núi Tản-Sông Hồng

            Lại đến anh Bành Thanh Bần; anh mang cuốn thơ mới xuất bản tựa đề  "BẤT NGỜ" tặng anh em tôi. Chúng tôi "bất ngờ" nghe anh đọc thơ tình (tưởng anh chỉ làm thơ trào phúng ?) những bài thơ lãng mạn và đầy chất men:

Thẫn thờ dưới gốc si già
Rễ buông tha thướt như là tóc ai?
Lá ơi! đừng đậu xuống vai
hình như lá cũng thở dài...
Hình như...

   
Các ấn phẩm Bành Thanh Bần tặng - Đọc nó mới "bất ngờ nhận ra:anh là "một người làm thơ giàu có" cả về vật chất lẫn tình đời.

More...  
  Bốn Vị khách đến từ Hà Nội
(Chị Hằng chú lái xe anh Bần và anh Đảm)


    Chúc mừng năm mới anh em.Chúc chuyến Nam du thành công tốt đẹp với những tác phẩm đầu Xuân Tân Mão có dấu ấn của nhiều vùng miền các anh chị dừng chân...
  

More...

Mồng Sáu -Hội Thơ

By Trần Bình



          Chiều Mùng Sáu Tết Câu lạc bộ thơ Sông Hiếu đã tổ chức chương trình Thơ ĐẤT NƯỚC VÀO XUÂN. Mình tham dự với tư cách là khách mời của CLB.



     Toàn cảnh Hội thơ CLB Sông Hiếu- Đông Hà.



     Chị Thúy Sâm (Trưởng ban Trị sự Tạp chí Cửa Viêt) bên chi Kim Ngọc (nghệ sĩ diễn ngâm)



        Nhà thơ Trần Đình Thành bên nữ Thi sĩ Hoài Nhạn.



    Chứng kiến các cụ yêu Thơ mà thấy vui






Rất nhiều cụ hưu trí làm thơ. Có cụ phát biểu tại Hội trường rằng "Tôi năm nay đã 80 Tôi yêu thơ lắm về hưu rồi là tôi làm thơ sống với nàng thơ...Tôi hạnh phúc ." ...He he !

 

   Hình này chụp lúc anh Qui
Bên chị Kim Ngọc ... nghỉ gì chẵng hay.



  
 Nữ Sĩ Thúy Sâm tươi như hoa bên Thi sĩ Võ Văn Luyến



   Nhà thơ Đậu Trung Thành và NSUT Sĩ Cừ -Chủ tịch Hội VHNT Quảng Trị



 Phó chủ Tịch CLB thơ QT Liên Nhi bên Trần Bình.



  Nhà Thơ Hoàng Tấn Trung tặng Thư pháp CLB Sông Hiếu.




http://megapic.vn/images/74049023867414923965.jpg

More...